Saturday, Jul 21st

Last update02:43:24 PM GMT

Những Năm Đi Học Trung Học Thật Là Đẹp!

Những năm đi học trung học thật là đẹp, vô tư và yêu đời. Một khi đã bước vào lớp 12, học sinh bắt đầu suy nghĩ, ưu tư và lo lắng, lên đại học mình sẽ học cái gì đây? Như một định luật của cuộc đời: không ai giỏi hết toàn bộ các môn và không ai không giỏi một môn học nào, trừ khi người học sinh đó bị một khuyết tật bẩm sinh hay tai nạn bị ảnh hưởng đến khả năng suy luận.

Căn cứ vào năng lực riêng, các em đã chọn chuyên ngành từ những năm lớp chin. Riêng tại Mỹ, hệ thống chọn lớp để chuẩn bị vào đại học là một công tác mà học sinh và người giáo sư cố vấn (counselor – chuyên hoạch định chương trình học cho con em) phải bàn bạc kỹ lưỡng.

Học ngành nào, đó là một trong những quyết định mà người học sinh sẽ phải làm trong hai năm đầu của đại học. Hệ thống giáo dục sau trung học luôn cho sinh viên hai năm để chuẩn bị tuyên bố (declare) môn chính của mình. Dĩ nhiên các em có thể tuyên bố ngay, nhưng cũng rất nhiều em chần chờ để biết chắc chắn khả năng của mình. Trong hai năm đó, người học sinh sẽ phải xét nghiệm xem khả năng của mình tới đâu, và âm thầm quyết định cho mình sau khi bàn bạc với người thân, bè bạn. Trong hai hai năm này, phần lớn sinh viên sẽ học những môn thường thức như sử, địa, địa chất, toán trung cấp, khả năng Anh ngữ, vạn vật … tùy sinh viên và người giáo sư cố vấn thỏa thuận với nhau để đạt được yêu cầu của chương trình G.E. (General Education). Để có thể biết rõ lớp, điểm, giờ học, sinh viên chỉ cần mua một quyển sách List of Classes (mà sinh viên vẫn nói đùa là catalog) để chọn lớp, dựa trên sự thỏa thuận giữa học sinh và giáo sư cố vấn.

Lời khuyên: Luôn luôn nghe lời khuyên ghi danh lớp của giáo sư cố vấn, họ là những người được trả lương để làm công tác này, họ sẽ cố gắng hết sức giúp các sinh viên chọn lớp theo đúng khả năng của mình. Trong khi thảo luận với giáo sư cố vấn, sinh viên cần nói rõ ước nguyện và khả năng của mình, để hai bên cùng có một mục đích chung trong khi thiết lập chương trình học cho sinh viên.

 

Hai năm sau là hai năm các học sinh phải tuyên bố ngành học (major). Tùy hướng đi của mình mà sinh viên chọn lớp, sinh viên cần thường xuyên liên lạc với giáo sư cố vấn để nếu có sự thay đổi nào thì cho ông hay bà ta hay để điều chỉnh. Nếu vì lý do nào không thể đi theo ngành mình đã chọn, sinh viên có thể xin thay đổi. Dĩ nhiên có trường cho đổi dễ dàng, có trường đặt những điều kiện rất khó khăn.

 

Học trường nào?

Trong giới hạn của bài viết ngắn này, Giờ Học Đường sẽ chỉ nói đơn giản hệ thống các trường đại học Mỹ. Sau này, chúng tôi sẽ có một loạt bài viết chi tiết hơn.

Nói chung, hệ thống đại học Mỹ có thể đánh giá theo lớp hạng A, B, C, D về chất lượng. Có trường tư, trường công, trường tôn giáo, trường hoàn toàn mở ra để kinh doanh. Tùy túi tiền và khả năng, người sinh viên sẽ chọn ngành thích hợp và trường ốc cung cấp ngành học cho mình. Sinh viên trong tiểu bang sẽ hưởng học phí nhẹ hơn là dân ngoại cư. Ngoại cư đây là người đến từ tiểu bang khác, chứ không phải sinh viên du học. Sinh viên du học, học phí rất cao.

Sau trung học, học sinh có thể chọn:

1. Đại học cộng đồng hệ hai năm. Sinh viên sẽ đóng học phí rất nhẹ, trong hai năm này sinh viên có thể học các môn học giáo dục tổng quát để xin chuyển lên hệ 4 năm, chỉ học hai năm sau. Học sinh và người lớn có thể học nghề hoặc học Anh Văn ở đây.

2. Đại học 4 năm. Thu nhận học sinh đi thẳng từ trung học, hay từ các trường đại học cộng đồng.

Ở bang California, đại học công có hai hệ: hệ UC (Universities of California) và hệ SU (California State Universities). Giờ Học Đường sẽ có bài giới thiệu chi tiết về hai hệ này.

3. Các đại học tư. Các đại học này tùy chương trình học, sẽ có những chất lượng giáo dục khác nhau. Có trường đòi hỏi điều kiện cao, có trường khá dễ dãi.

4. Hệ thống hàm thụ hay qua mạng. Mỗi cơ sở có điều kiện theo học và tốt nghiệp khác nhau.

 

Hệ thống giáo dục ở Mỹ rất phức tạp. Trường ốc là một yếu tố, sự thành công nằm nơi sự bền chí của người đi học. Câu “Hữu Chí Cánh Thành” ở đâu cũng là câu châm ngôn đúng.

Oxford University

Harvard University

Cambridge University

Stanford University

Princeton University