Friday, Apr 27th

Last update02:43:24 PM GMT

Giao lưu

Phạm Duy - Nhạc Sĩ và Con Người

Tôi nghe tin nhạc sĩ Phạm Duy đang lâm trọng bệnh. Những hình ảnh về một Phạm Duy bệnh hoạn đang đăng tải trên các mạng lưới truyền thông, cũng như trên các forum. Tôi chạnh một nỗi buồn, ông là một nhạc sĩ lão thành còn sót lại từ hồi tiền chiến, nay ông đã lớn tuổi và biết đâu những ngày tháng của ông ở với chúng ta không còn bao lâu, mặc dù tôi vẫn ước mong ông sẽ còn sống lâu hơn.

Nét Đẹp Sư Phạm

Từ trước Giờ Học Đường vẫn luôn luôn viết về học sinh và phụ huynh, rất hiếm khi chúng tôi nói đến nghề nghiệp của mình… những giáo viên hàng ngày vẫn chăm sóc học sinh và trải qua nỗi vui nỗi buồn của nghề giáo. Nhân tình cờ đọc được một bài viết của một đồng nghiệp, chúng tôi ghi lại nơi đây để nói lên lòng biết ơn đối với các đồng nghiệp, và những người Thầy đã đi trước chúng tôi, đặt nền móng cho giáo dục mai hậu.

Thương Cho Roi Cho Vọt?

Tôi vẫn nhớ lúc còn nhỏ ở Việt Nam, ba tôi không hề đánh tôi, mẹ tôi thường cầm roi quẹt vào mông tôi mỗi khi bà gọi về ăn cơm mà lại mãi mê chơi. Tôi là người “được” ông anh đầu “thương yêu” đánh dữ lắm, có lẽ ông quá thương tôi, không muốn tôi hư đốn như ông nên ông thường đánh lúc nào ông muốn (!).

Dalat's Story

 

This little story was “ordered” by some of my good friends and insisted by Nguyen Ninh….”Thang, you have to write in English.” When asked why, he told me the reason. Well, I am so ashamed to repeat what he said. I know some of my friends love me, and their compliment was aimed at inspiring me, but it was not a true statement.

Frere Ke - The Man and The Priest

GHD xin đăng tải bài viết sau đây, về một người thầy mến yêu, Sư Huynh Teophane Nguyễn Văn Kế, mà những cựu sinh viên nào đã từng học ở Đại Học Dalat trong những năm 60 và 70 đều biết đến. Với lòng kính trọng sâu sắc, những hồi ức về sư huynh Kế luôn làm tác giả bồi hồi mỗi khi chạnh lòng nhớ ….

Từ San Francisco Đến Da Teh

(Da Teh – Tên của một huyện thuộc tỉnh Lâm Đồng, Việt Nam)

Tôi vẫn không bao giờ nghĩ là mình sẽ trở lại nước Việt. Ngày ra đi, tôi nhớ mang máng là một ngày của tháng Bảy, khi thuyền gỗ tách bến âm thầm từ Rạch Giá tôi đã đứng trước mạn thuyền, cúi đầu và vái dài… Xin vĩnh biệt quê hương. Buồn là vì quê hương đã đổi chủ. Buồn là vì nhiều người lang thang trên đường phố, không nhà. Buồn là vì những loa phóng thanh buổi sáng nói những lời mà tôi không hiểu. Buồn là vì những lần những người bạn – tự nhận là thế - đến nhà tôi và muốn hút thuốc lá Mỹ và cà phê… nói năng những điều vô nghĩa. Buồn là vì vào cơ quan nhìn một đống giấy tờ mình đã làm xong mà chẳng ai giải quyết.

"Không Thầy Đố Mày Làm Nên"

Câu ngạn ngữ đó rất đúng với tất cả mọi người. Riêng đối với anh em trong Giờ Học Đường, ngạn ngữ đó mang một ấn tượng sâu nặng. Là những nhà giáo suốt đời chỉ biết làm việc trong ngành giáo dục, chúng tôi hiểu rằng một Thầy, một Cô tốt sẽ đào tạo ra những học sinh hữu dụng. Sự đóng góp với xã hội tùy năng lực mỗi người, nhà giáo chúng tôi, như một đồng nghiệp đã phát biểu, ”Chị em mình chỉ chia sẽ kiến thức.”

Trang 9 trong tổng số 9

Oxford University

Harvard University

Cambridge University

Stanford University

Princeton University