Tuesday, Sep 25th

Last update02:43:24 PM GMT

Friendship

Tình bạn (Friendship) là một thực thể quan trọng trong mối quan hệ giữa con người và con người, bất chấp tuổi tác , là yếu tố tích cực trong cuộc sống, nếu mình biết chọn bạn mà chơi. Bài viết sau đây của em Jasmine Nguyen, học sinh cuối tuần của Trường Thầy Đồ Hoàng. Năm nay em đang theo học lớp 7 ở một trường trung học cơ sở (middle /junior high ở San Jose). Là con một của một gia đình trung lưu ở San Jose, Jasmine đã tỏ ra là một cô bé chín chắn, trưởng thành dù em chỉ là một cô bé rất nhỏ so với tuổi đời. Giờ Học Đường xin thân mến gởi bài viết đến các em trong nước và ngoài nước ở lứa tuổi này, qua bản dịch của anh Trần Quang Thắng, một cựu sinh viên của trường Sibme tại Saigon. Quang Thắng hiện nay đang cư ngụ ở San Jose, và là sinh viên ngành animation.

Jasmine Nguyen

Everybody has friends, and so do I. Some people have groups of friends, or just one or two. I belong to the faction that has a particular group of people as friends. Why do I choose to be with them? Why not just a few friends? Here’s why:

My particular groups of friends are people I have known for a long time. They know my likes and dislikes, so they know me better than any other people. This makes it easier for us to talk to each other, without saying the wrong things that make us uncomfortable or angry. We all know each other’s personality, so we know how to act toward each other. For example, one of my friends is loud and outgoing, and I can reciprocate, by giving back the right response. If I were a different type of person, (i.e. shy and new to the school),  I might be intimidated by my friend’s actions. Since all of my friends have known each other for so long, we know each other’s personality very well, and we can tolerate them differently from what we normally do to other people. For example, in my group of friends, there is a shy person, and an intimidating one. Both get along very well, because they have gotten used to each other over the years. For me, people who I wouldn’t have ever been friends with 3 years ago are now some of my closest friends.

Some of the reasons I only am friends with the people in my ‘group’, is because people are intimidated by me. If I were to confront someone, they would have an uncomfortable aura with them, and we both wouldn’t know what to take about. It’s not bad to look for new friends, but in my school, there tends to be an invisible social structure. I’m not the one to brag, but my certain group of friends is considered to be popular, in a sense that I don’t understand. What other people refer my friends as popular and cool, I think of obnoxious and awkward. If I were to make new friends, the same adjectives used to describe my friends are used on me. If one person in our group were to do something rude, for example, people would make the false theory that everyone else in the group is like that. This specific aspect of being in my particular group of friends drives me crazy. The reason being that I can’t make many acquaintances because  my friends’ actions make me uncomfortable.

The ethnicity of my group is very wide. Despite the racist belief that Asians hang out with Asians, and Whites with Whites, and so on, my group of friends consists of Whites, Asians, Mexicans, Filipinos, and African Americans. We get along very well despite our differences of skin color and personality. Sometimes we get judged and questioned if we hang out with a certain person, but we just ignore it.

Most of the time, I get judged because of my friends’ actions, such as for being with them too long. Even though I still hang out with my group of friends, I sometimes distance myself from them, so I can make my own personality and actions for people to judge, and not my friend’s.


Bản Dịch Tiếng Việt

 

Tình Bạn

Bạn bè thì hầu như ai cũng có, và tôi không ngoại lệ, một số người thì có cả 1 nhóm bạn để chơi chung, có người lại chỉ thân với một hay hai người. Tôi thuộc nhóm có nhiều bạn, nếu bạn hỏi tại sao đó là lựa chọn của tôi – có nhiều bạn thay vì chỉ có một ít (có lẽ ít thì sẽ bớt phiền hơn nhỉ), thì đây là lý do:

Nhóm bạn của tôi gồm những cô cậu mà tôi đã quen từ xưa xửa xừa xưa, vì thế họ biết tôi thích gì, không thích gì – nói nôm na là họ hiểu rõ tôi hơn những người khác. Điều này giúp chúng tôi chia sẻ với nhau dễ dàng hơn, tự nhiên hơn mà ít khi sợ gặp phải trường hợp lỡ lời làm mất lòng nhau. Và chúng tôi cũng biết cách hành xử với nhau sao cho hợp lẽ do đã biết cá tính của từng người trong nhóm. Ví dụ nhé, một người trong nhóm của tôi khá là hướng ngoại, hoạt bát và sôi nổi, tôi biết điều đó – do đó tôi có thể hiểu và đáp lại sao cho phù hợp, chứ nếu tôi là một người khác (nhút nhát và mới vào trường chẳng hạn), có lẽ tôi đã bị dọa đến chết bởi sự nhiệt tình “quá mức” của anh bạn đó. Và, cón nữa, mọi người đều biết nhau khá rõ do đã là bạn trong thời gian dài rồi, nên chúng tôi cũng khá là thông cảm cho sự khác biệt của nhau – khác với cách chúng tôi hành xử với người khác. Trong nhóm tôi có một cặp khá lạ, một cô nàng khá là nhút nhát và một anh chàng thì rất chi sừng sộ (có thể nói là dễ sợ với người khác), tuy nhiên khó ai ngờ là họ hòa hợp rất tốt với nhau, có lẽ do đã biết nhau vài năm rồi. Với tôi thì những người mà ba năm trước tôi chưa hề nghĩ sẽ làm bạn, giờ một số đã trở thành những người thân thiết nhất với nhau

Và, còn một vài lý do cho việc tôi chỉ chơi với những người trong “nhóm bạn” của tôi là bởi những học sinh (và người khác) cảm thấy tôi thật đáng sợ. Nếu tôi đang nói chuyện với bạn, ngay lập tức bạn sẽ cảm thấy thật khó chịu, và kết quả là chúng ta đều không biết phải nói gì. Không phải không tốt khi đi tìm bạn mới, nhưng ở trường tôi, có vẻ như tồn tại một cái gọi là “rào chắn vô hình” giữa mọi người với nhau. Tôi không phải khoe khoang, nhưng ở trường thì nhóm của chúng tôi khá là nổi – theo một cách mà tôi cũng chẳng hiểu. Bởi những lý do mà người khác đưa ra khi khen ngợi bọn tôi khá là dễ ghét và ngớ ngẩn. Và nếu tôi đi ra tìm những người bạn mới, có lẽ mọi người cũng sẽ nghĩ tôi “cool” như thế. Ở trong một nhóm thì sẽ bị ảnh hưởng bởi bộ mặt chung của nhóm đó, đó là lẽ tất nhiên, ví dụ như nếu một người trong nhóm làm điều gì đó thô lỗ, mọi người khác sẽ nhìn vào và nghĩ tất cả chúng tôi đều như vậy. Và điều đó nhiều lúc khiến tôi phát điên, một trong những lý do khiến tôi không thể nói chuyện hay làm bạn với người mới là bởi những hành động và cách cư xử của chính những người bạn trong nhóm của tôi.

Sự đa văn hóa trong nhóm tôi là khá rộng, dù cho có vài ý kiến phân biệt chủng tộc là người Á Châu thì nên chơi với dân Châu Á, người Mỹ Trắng thì đi chung với những người cùng màu da với họ, v.v… nhóm của tôi vẫn có đủ thành phần đến từ những xứ sở khác nhau, từ người Mỹ Trắng, Á Châu, người Mexico, Philippines và cả người Mỹ gốc Phi nữa. Chúng tôi vẫn có thể thân thiết với nhau dù khác biệt về màu da và tính cách. Đôi khi chúng tôi cũng bị đánh giá và dò hỏi vì chúng tôi đi với một người nào đó, nhưng đó chẳng phải là một mối bân tâm đâu.

Nhiều lúc tôi bị đánh giá bởi cách ứng xử của bạn bè tôi, ví dụ như đi chung với họ quá lâu chẳng hạn, nhưng tôi vẫn tiếp tục với họ, dù vậy một số lúc, tôi cũng cố tách mình ra khỏi họ, đề có thể xây dựng cá tính và cái gì đó riêng cho mình – để người ta nhìn vào tôi và biết đó là tôi, chứ không ảnh hưởng gì đến nhóm bạn của tôi cả.

Trần Quang Thắng


Oxford University

Harvard University

Cambridge University

Stanford University

Princeton University