Saturday, Jul 21st

Last update02:43:24 PM GMT

Nhà Sư Phạm Mẫu Mực Chu Văn An

Chu Văn An (sinh năm 1292, mất năm 1370) tên hiệu là Tiều Ẩn, tên chữ là Linh Triết, người làng Văn Thôn, xã Quang Liệt, huyện Thanh Đàm (nay là huyện Thanh Trì, Hà Nội).

Chu Văn An ngay từ hồi còn trẻ đã nổi tiếng là một người cương trực, sửa mình trong sạch, giữ tiết tháo, không cầu danh lợi, chỉ ở nhà đọc sách. Khi thi đỗ Thái học sinh, ông không ra làm quan mà trở về dạy học ở quê nhà. Học trò nhiều nơi tìm đến theo học rất đông. Trong số môn đệ của ông có nhiều người thành đạt, thi đỗ ra làm quan to trong triều như Phạm Sư Mạnh, Lê Quát. Có những học trò cũ không tốt, ông thẳng thắn quở trách, thậm chí quát mắng không cho gặp. Tính nghiêm nghị, tư cách thanh cao và học vấn sâu rộng làm cho tiếng tăm ông ngày càng lan xa.

Một huyền thoại vẫn được lưu truyền nói về ngôi trường và nhân cách đạo đức của ông như sau: “Tương truyền khi Chu Văn An mở trường dạy học ở quê nhà, có nhiều học trò tìm đến theo học. Trong số này có một người sáng nào cũng đến thật sớm nghe giảng. Thấy học trò chăm chỉ nhưng không rõ tông tích ở đâu, ông bèn cho người dò xem thì cứ đến khu đầm Đại (khu đầm lớn hình vành khuyên, nằm giữa các làng Đại Từ, Tứ Kỳ, Huỳnh Cung) thì biến mất, ông biết là thần nước. Gặp lúc hạn hán kéo dài, giảng bài xong ông tụ tập các trò lại hỏi xem ai có tài thì làm mưa giúp dân, giúp thầy. Người học trò kỳ lạ trước có vẻ ngần ngại, sau đứng ra xin nhận và nói với ông: “Con vâng lời thầy là trái lệnh Thiên đình, nhưng con cứ làm để giúp dân. Mai kia nếu có chuyện gì không hay, mong thầy chu toàn cho.” Sau đó người này ra giữa sân lấy nghiên mài mực, ngửa mặt lên trời khấn và lấy bút thấm mực vấy khắp nơi. Vấy gần hết mực, lại tung cả nghiên lẫn bút lên trời. Lập tức mây đen kéo đến, trời đổ mưa một trận rất lớn. Đêm hôm ấy có tiếng sét và đến sang thấy có xác thuồng luồng nổi lên ở đầm. Chu Văn An được tin khóc thương luyến tiếc rồi sai học trò làm lễ an tang, nhân dân các làng lân cận cũng đến giúp sức và sau nhớ công ơn bèn lập đền thờ, nay vẫn còn dấu vết. Theo truyền thuyết, chỗ nghiên mực bị ném rơi xuống đã biến thành đầm nước lúc nào cũng đen, nên thành tên là Đầm Mực. Quản bút rơi xuống làng Tả Thanh Oai biến làng này thành một làng văn học, quê hương của Ngô Thi Sĩ, Ngô Thì Nhậm … “

Câu chuyện trên đây chỉ là một giai thoại về Chu Văn An để nói lên tài đức của họ Chu có sức mạnh cảm hóa được cả quỷ thần và qua đó, cũng thấy được đức độ của Chu Văn An lúc đương thời là rất lớn.

Đến đời vua Trần Minh Tông, ông được mời vào cung dạy thái tử (Trần Vương) và làm Tư Nghiệp ở Quốc Tử Giám (như chức hiệu phó trường đại học bây giờ). Ông đã cùng với Mạc Đĩnh Chi, Phạm Sư Mạnh, Nguyễn Trung Ngạn tham gia vào công việc củng cố triều đình lúc đó đang đi dần vào con đường khủng hoảng, suy thoái. Đến đời Trần Dụ Tông, chính sự càng thối nát, bọn gian thần nổi lên khắp nơi. Chu Văn An nhiều lần can ngăn Dụ Tông không được, bèn dâng sớ xin chém bảy kẻ nịnh thần, đều là người quyền thế được vua yêu. Đó là Thất Trảm Sớ nổi tiếng trong lịch sử. Nhà vua không nghe, ông bèn “treo mũ ở cửa Huyền Vũ” rồi bỏ quan về ở ẩn tại núi Phương Sơn thuộc làng Kiệt Đắc, huyện Chí Linh (Hải Hưng) lấy hiệu là Tiều Ẩn (người đi ẩn hái củi), và mất tại đây.

Đương thời, Chu Văn An viết nhiều sách, ông đã để lại cho đời sau nhiều tác phẩm, trong đó nổi bật là hai tập thơ bằng chữ Hán: Quốc ngữ thi tập và Tiều ẩn thi tập. Theo một tài liệu nghiên cứu gần đây thì Chu Văn An còn là một nhà đông y đã biên soạn quyển Y học yếu giải tập chu di biên gồm những lý luận cơ bản về chữa trị bệnh bằng đông y. Khi ông mất, vua Trần đã dành cho ông một vinh dự lớn bậc nhất đối với một nhà trí thức thời bấy giờ là được thờ ở Văn miếu, vua còn ban tặng cho ông tên thụy là Văn Trinh. (Ngô Thế Vinh, nhà văn học nổi tiếng thế kỷ 19 trong bài văn bia ở đền Phương Sơn đã thích nghĩa hai chữ “Văn Trinh” như sau: Văn là sự bên ngoài (thuần nhất) của đức, Trinh là tính chính trực, kiên địch của đức. Tên thụy như vậy nhằm biểu dương một người đã kết hợp được hai mặt của đạo đức: bên ngoài thuần nhã, hiền hòa với bên trong chính trực, kiên định). Trong lịch sử giáo dục của nước nhà, ông đã vượt qua ngưỡng cửa: làm thầy giáo giỏi của một đời để đạt tới làm thầy giáo giỏi của muôn đời như Phan Huy Chú đã ca ngợi: “học nghiệp thuần túy, tiết tháo cao thượng; làng Nho nước Việt trước sau chỉ có mình ông, các ông khác không thể so sánh được.”


Oxford University

Harvard University

Cambridge University

Stanford University

Princeton University