Friday, Dec 15th

Last update03:43:24 PM GMT

Hai Người Trung Thực

Ở một đất nước xa xôi có một người nghèo có một ước mơ từ đã lâu là có một ngôi nhà mà có thể gọi là của riêng mình. Bác ta làm việc rất chăm chỉ, và cuối cùng đã tiết kiệm đủ tiền để mua một trang trại nhỏ.

Một ngày khi bác ta đang cày một trong những thửa ruộng của mình, bác đã đào lên được một chậu đầy vàng.

"Ồ, tôi sẽ giàu nếu chỗ vàng này là của riêng tôi!" bác ta nói.

Không ai thấy khi bác ta tìm thấy chỗ vàng, bác có thể giữ cả chỗ vàng cho mình nếu muốn. Nhưng không, bác ta nói. "Nó không phải của tôi. Tôi có thể không bao giờ giàu, nhưng tôi có thể ‪luôn luôn trung thực."

Bác ta đã trả một giá tốt để mua trang trại, nhưng bác không nghĩ là bác ta đã mua vàng ở dưới đất. ‪Bác cầm chỗ vàng lên và mang nó cho nhà buôn mà đã bán cho bác ta miếng đất. Bác nói với nhà buôn, "Đây là vàng ở chỗ đất tôi mua từ bác. Tôi đào được khi cày ruộng sáng nay."

‪"Tại sao bác lại mang cho tôi?" nhà buôn nói.

"Bởi vì nó thuộc về bác" bác nông dân nói.

“Không, không phải. Nó thuộc về bác, bởi vì tôi đã bán cho bác cánh đồng và những thứ trong đó. Chỗ vàng đó không phải của tôi, và tôi sẽ không lấy tí nào cả."

Nhưng bác nông dân nói "Tôi không trả tiên cho thứ gì ngoài mảnh đất. Chỗ vàng không phải của tôi, mà là của bác."

 

Hai người tranh cãi trong một thời gian dài, người này cố để ngươi kia lấy chỗ vàng; Cả hai đều trung thực, cả hai đều không lấy thứ không thuộc về mình.

Hàng xóm đến xung quanh họ và nói, "Hãy để người nông dân giữ một nửa, và nhà buôn giữ một nửa." Nhưng họ nghĩ thế là không đúng.

Cuối cùng bác nông dân nói, "Hãy đến chỗ nhà vua và nói về chuyện này. Nhà vua sẽ biết như thế nào là tốt nhất.

"Đúng vậy," nhà buôn nói "Hãy đi và nói với nhà vua."

Nhà vua‪ nghe bác nông dân nói trước và rồi đến nhà buôn. "Thật là khó để nói ai là chủ nhân của chỗ vàng," Nhà vua nói. "Nhưng rất dễ để thấy rằng cả hai ngươi đều rất trung thực."

Rồi nhà vua hỏi họ có bao nhiêu đứa trẻ. "Tôi có con trai," nhà buôn nói. "Và tôi có con gái," bác nông dân nói.

"Vậy thì," Nhà vua nói,"Ta có thể nói cho các ngươi phải làm gì với chỗ vàng. Nếu con trai của nhà buôn cưới con gái của người nông dân, thì số vàng có thể cho những người trẻ đó, và họ có thể tự mua nhà riêng số vàng đó."

Không gì có thể làm hài lòng con trai của nhà buôn hơn thế này, và con gái của bác nông dân cũng hài lòng nữa, bởi vì chàng trai trẻ rất đẹp trai và dũng cảm. Và thế là rắc rối đã sớm kết thúc, và mọi người đều thấy tự hào.

 

Năm ấy có nhiều ngô trong rộng của bác nông dân hơn bao giờ hết, và nhà buôn cũng bán được rất nhiều hàng. ˙


Oxford University

Harvard University

Cambridge University

Stanford University

Princeton University