Friday, Dec 15th

Last update03:43:24 PM GMT

Quà Tặng Của Những Người Lùn

Có một người thợ may và một người thợ vàng kết bạn với nhau cùng đi du ngoạn. Một lần vào lúc mặt trời vừa lặn, họ nghe thấy có tiếng nhạc từ nơi xa xa vẳng đến. Họ càng đi tới, tiếng nhạc nghe càng rõ. Tiếng nhạc rất kỳ lạ, nhưng hết sức du dương, khiến họ quên hết mệt nhọc, càng rảo bước về phía đó.

Khi họ tới một quả đồi thì trăng đã lên. Trên đồi có một tốp người lùn, vừa đàn ông vừa đàn bà, cầm tay nhau vui vẻ nhảy múa, quây quanh thành vòng tròn. Vừa nhảy múa vui vẻ, họ vừa hát những khúc ca nghe êm tai. Những ca khúc đó chính là tiếng nhạc mà hai người đã nghe thấy khi đi trên đường.

Ở giữa đoàn người ấy có một ông già. Ông ta cao to hơn mọi người, mặc quần áo nhiều màu, bộ râu trắng như tuyết rủ xuống tận ngực.

Hai người đứng dừng lại nhìn bọn họ nhảy múa vì cảm thấy rất kỳ lạ.

Ông già vẫy tay, mời khách vào nhảy. Những người lùn vui vẻ mở rộng vòng tay. Bác thợ vàng có một cái bướu ở lưng, vốn bạo dạn như mọi người gù, liền bước tới. Bác thợ may thì còn ngần ngừ một chút, đứng dừng lại nhưng về sau thấy vui quá, thế là cũng đánh bạo vào theo.

Khi họ tới trước ông già thì vòng múa lại khép lại, những người lùn lại tiếp tục ca hát, vui vẻ nhảy múa loạn xạ. Nhưng ông già thì rút ở thắt lưng ra một con dao lớn và mài rất nhanh, sau đó ông già quay về phía hai người, nhìn từ đầu tới chân một lượt. Hai người thợ rất sợ hãi. Chưa để họ kịp suy nghĩ, ông già đã túm lấy người thợ vàng, và chỉ trong nháy mắt đã cạo sạch tóc và râu của bác. Liền sau đó, râu và tóc của người thợ may cũng bị cạo sạch!

Ông già sau khi làm xong tất cả thì thân mật vỗ vai hai người thợ, tựa như muốn nói là thái độ của họ là đáng khen, không hề có phản kháng để ông ta hoàn thành công việc. Nỗi lo sợ của hai người vì vậy cũng tiêu tan ngay. Sau đó ông già chỉ vào đống than ở gần đó, ra hiệu bảo hai người thợ lấy đầy than vào túi. Hai người làm theo ý của ông già, mặc dù chẳng hiểu làm như vậy để làm gì. Lấy xong than, bọn họ tiếp tục lên đường, định tìm một nơi trọ qua đêm.

Khi họ tới một thung lũng thì chuông ở tu viện gần đấy đánh 12 tiếng. Lúc đó thì những tiếng hát bỗng dừng hẳn, bốn phía trở nên yên tĩnh, núi non dưới ánh trăng hiện rõ vẻ cô độc.

Hai người thợ lang thang tìm đến một quán trọ nhỏ. Hai người dùng quần áo của mình làm chăn đắp, nằm xuống giường đệm rơm. Vì quá mệt mỏi, họ quên cả việc đổ than ra khỏi túi.

Chân tay của họ bị thứ gì nằng nặng đè lên nên sáng hôm sau họ tỉnh giấc sớm hơn so với thường lệ. Họ thò tay vào trong túi thì phát hiện ra trong đó không phải là than mà là vàng. Thậm chí họ còn không dám tin vào mắt của mình nữa, khi thấy bàn tay nắm đầy vàng chứ không phải là than. Họ còn vui mừng hơn vì râu và tóc của họ đã hoàn toàn mọc lại như cũ. Thế là họ đã trở nên giàu có. Bác thợ vàng do bản tính tham lam nên số vàng ních được vào trong túi cũng đầy hơn, nhiều gấp đôi so với bác thợ may.

 

Thói thường lòng của người tham thì không đáy. Đã có tiền rồi, lại còn muốn có nhiều tiền hơn. Bác thợ vàng bảo bác thợ may ở lại đó thêm một ngày để đến tối lại đi một lần nữa lên chỗ ông già trên đồi, lấy thêm ít vàng. Bác thợ may từ chối, bảo:

- Thôi, thế là đủ rồi, tôi mãn nguyện rồi. Bây giờ tôi có thể trở thành thợ cả, có thể cưới người mà tôi yêu dấu. Thế là tôi hạnh phúc rồi!

Nhưng bác cũng muốn để người thợ vàng toại nguyện nên cũng ở lại một ngày. Đến tối, bác thợ vàng đeo trên vai mấy chiếc túi sắp sẳn để đựng vàng, rồi đi lên núi.

 

Tới nơi, người thợ vàng thấy cũng như tối hôm trước, những người lùn vẫn hát ca, nhảy múa, ông già đó lại cạo sạch râu, tóc của bác ta, sau đó bảo bác ta đi lấy than. Bác đã không chần chừ nhét thật đầy vào các túi, rồi sung sướng quay trở lại quán trọ, dùng quần áo đắp lên người mà nằm ngủ. Bác nói:

- Cho dù vàng có đè nặng lên thân mình thì tôi cũng chịu nổi!

Trong lòng bác thợ vàng tràn ngập bao niềm dịu ngọt, vì ngày mai khi tỉnh dậy bác đã giàu nứt đố đổ vách. Sau đó bác ngủ rất say. Vừa mở mắt ra, bác thợ vàng đã vội sờ xem mấy chiếc túi. Nhưng bác ta vô cùng kinh ngạc khi móc trong túi ra, ngoài than đen, chẳng có tý vàng nào! Lúc đó, bác nghĩ: “Cũng may là vẫn còn số vàng lấy được từ đêm hôm trước!”. Nhưng bác càng hoảng sợ hơn khi số vàng đó cũng đã biến thành than mất rồi! Bác ta đưa bàn tay nhọ nhem lên vỗ vỗ lên trán mình thì thấy đầu cạo nhẵn thín, cả cằm cũng bị cạo nhẵn!

Nhưng sự không may của bác ta đâu có dừng ở những điều đó. Một lúc sau, bác ta phát hiện ngoài cái bướu ở lưng thì ở trước ngực cũng có một cái bướu có kích thước cũng giống hệt như ở trên lưng. Lúc đó bác ta mới hiểu ra rằng đó là sự trừng phạt đối với thói tham lam vô độ của bác, và bác òa lên khóc.

Người thợ may lương thiện bị tiếng khóc của người thợ vàng làm tỉnh giấc, đã an ủi con người bất hạnh đó. Bác nói:

- Tôi và bác đã kết bạn với nhau để cùng đi du ngoạn, bây giờ thì bác cứ ở với tôi, cùng hưởng số tài sản của tôi!

 

Từ đó về sau, người thợ may luôn giữ lời hứa của mình, nhưng người thợ vàng đáng thương thì suốt đời vẫn mang theo hai cái bướu, và suốt ngày phải đội mũ để che đi cái đầu trọc lông lốc của mình!

Oxford University

Harvard University

Cambridge University

Stanford University

Princeton University