Saturday, Jul 21st

Last update02:43:24 PM GMT

Nước Mắt Đàn Ông

Đàn ông vẫn tự hào là phái mạnh. Phái mạnh thì không thể …yếu (!), cụ thể là không thể hơi một tí là khóc lu loa như đàn bà.

Đàn ông vẫn tự ví mình như cây tùng, cây bách – vững vàng trước mọi sóng gió và là nơi nương tựa cho những “liễu yếu đào tơ”.

Bởi thế, rất ít khi đàn ông khóc. Thế nhưng, tôi đã đôi lần được nhìn thấy những giọt nước mắt của đàn ông và lần nào cũng vậy, những giọt nước mắt này luôn để lại trong tôi những cảm xúc thật sâu sắc.

 

Lần đầu tiên tôi thấy đàn ông khóc là vào một buổi sáng năm tôi mới 10 tuổi. Ký ức của tôi, dù vậy vẫn rực rỡ màu nắng và cả màu xanh trong vắt của bầu trời hôm ấy. Buổi sáng đó - chắc là mẹ tôi bận lo chợ búa, cơm nước – nên giao lũ con cho Ba tôi, và thế là ông đã dẫn chị em tôi, đứa lớn nhất 14 tuổi, và tôi là nhỏ nhất, vào … nghĩa trang, để ông thăm mộ một người bạn vừa nằm xuống. Ông đã đốt một bó nhang to, đưa cho chị em tôi để đi thắp nhang cho những ngôi mộ xung quanh. Giữa cái thinh lặng của nghĩa trang, trong làn khói hương, những ngôi mộ còn tươi nguyên màu trắng mới và dáng ba tôi đứng lặng lẽ trước nấm mồ bạn ông – tâm hồn đứa con gái 10 tuổi – tôi – bỗng trào lên một cảm giác sợ hãi mơ hồ. Tôi đã chạy đến ôm lấy ba và nhìn thấy ông đang khóc. Dòng nước mắt lặng lẽ chảy trên gương mặt vẫn thường nghiêm khắc của ba tôi khiến tôi phải đưa tay lên sờ nó, để chắc mình không hoa mắt nhìn lầm. Sau này, mẹ tôi khi biết chuyện, đã kể cho chúng tôi nghe, người bạn ấy là bạn từ thời niên thiếu của ba tôi, cùng nhập ngũ, sống chết bên ba tôi một thời gian dài và cuối cùng, ông đã nằm xuống trong một trận chiến ở tuổi 40. Cái chết của ông đã làm ba tôi, vốn dĩ ít nói lại càng lầm lì hơn.

Lần thứ hai tôi nhìn thấy đàn ông khóc là những dòng nước mắt của một anh bạn đồng nghiệp. (Gọi bằng “anh” theo số đông trong công ty vẫn gọi, chứ nếu tính theo tuổi tác, tôi phải gọi bằng “chú” mới đúng vai vế.) Anh bạn ấy chỉ có một đứa con trai duy nhất. Bao nhiêu là hy vọng. Bao nhiêu là tin yêu dồn vào cậu con để rồi một ngày, anh phát hiện ra thằng con của mình – theo sự rủ rê của bạn bè – đã nghiện ma túy. Anh đã giải quyết theo đúng bản tính đàn ông, báo công an để đưa con mình đi cai nghiện. Việc này chẳng ai trong công ty biết vì anh giấu kín. Chỉ vào cái ngày người ta đến nhà dẫn con anh đi, tình cờ trong giờ nghỉ trưa, tôi mới nhìn thấy anh trốn trong phòng họp và khóc. Cảnh tượng một người đàn ông, mái tóc hoa râm, khóc nức nở một mình trong căn phòng vắng, ôi chao là mủi lòng. Lúc đó, tôi chẳng dám bước vào để an ủi vì biết rằng chẳng có ngôn từ nào có thể xẻ chia được.

“Anh bạn lớn” của tôi có đôi lần cũng kể cho tôi nghe về những phút “yếu mềm” của anh. Những khi rãnh rỗi, anh thường xem film Việt và, mỗi khi xem đến những đoạn film nói về miền quê nghèo Quảng Trị của mình, đôi khi anh ứa nước mắt, những giọt nước mắt của người con xa quê, còn nặng lòng với đất nước. Và ngày anh nhận được tin Ba anh qua đời, anh đã một mình phóng xe ra bờ biển, đứng lặng một buổi – trước thênh thang của trời, lồng lộng của gió, mênh mông của nước để thấy nỗi buồn của mình là nhỏ bé.

Thế đấy. Hóa ra đàn ông cũng khóc. Nhưng đàn ông thường sẽ khóc lặng lẽ, những giọt nước mắt chảy ngược vào trong lòng. Giống như bầu trời xám xịt vào mùa Đông nhưng không hề có giông bão. Giống như mặt hồ êm ả nhưng phía dưới lại cuồn cuộn những đợt sóng ngầm. Nỗi buồn của đàn ông, vì thế sâu sắc hơn những hờn giận vu vơ của phụ nữ, có phải ?

Hoàng – Phương Ngọc

Oxford University

Harvard University

Cambridge University

Stanford University

Princeton University