Saturday, Jul 21st

Last update02:43:24 PM GMT

Tháng Năm – Bằng Lăng Tím và Hoa Phượng Đỏ.

Tháng năm vào hạ. Saigon nắng, Saigon mưa – bất chợt. Những cơn mưa đầu mùa không đủ làm dịu đi cái nóng oi ả của mùa hè. Dọc theo những con đường lớn nhỏ, ánh nắng chói chang, rực lửa bỗng thảng thốt giảm đi trước màu tím của Bằng Lăng.

Bằng Lăng khiêm tốn ngủ đông. Qua xuân, Bằng Lăng cựa mình tỉnh giấc, dồn sức sống để tới đầu hạ, những nụ hoa tim tím khẽ khàng ẩn hiện đây đó sau màu lá xanh. Rồi chỉ hơn một tuần sau, những nụ hoa tím bỗng nở tung, rung rinh theo cái nắng ngày hè. Màu tím của Bằng Lăng dịu dàng trong nắng sớm, rực rỡ lúc nắng trưa và đằm thắm trong nắng chiều. Bằng Lăng bất chợt đến rồi cũng bất chợt đi khi mà người ta còn chưa kịp cảm nhận hết sự hiện diện của nó. Khi những cánh Bằng Lăng bắt đầu tàn thì cũng là lúc Phượng le lói trên tán cây. Như đốm lửa đỏ hồng e ấp núp sau những mắt lá xanh, những nụ hoa phượng chợt bùng cháy từng vệt đỏ rực trong cái nắng óng vàng. Bằng Lăng tím và hoa Phượng đỏ - những sắc màu thiên nhiên của tháng Năm đốt lên hồi ức của những ngày xưa cũ.

Buổi sáng, bầu trời trong veo. Tôi đứng bên cửa sổ phòng làm việc, xung quanh là những mái nhà xưởng lợp tole thấp lè tè, tận phía xa xa kia mới có một chút màu xanh mát dịu của thiên nhiên cây cỏ. Bỗng dưng tôi nhớ đến ngôi trường phổ thông của tôi, nhớ đến những khung cửa sổ nhìn ra bên kia sở thú. Lúc ấy, lũ học trò nghịch ngợm thích thú chen nhau nhìn trộm những đôi tình nhân đang âu yếm nhau. Lúc ấy, là những thoáng mộng mơ lãng đãng của thời mới lớn. Những ánh mắt liếc nhìn của bọn con trai, những vòng xe đạp lẽo đẽo theo sau mỗi bận tan trường, những ly chè ngọt lịm bên quán cóc lề đường … tất cả đã hình thành lên một quá khứ dễ thương của tôi và những bạn bè ngày ấy.

Những bạn bè ngày ấy – là những cô bé môi đỏ, má hồng, mắt long lanh tinh nghịch. Là những thiếu nữ tinh khôi, không một chút vướng bận bụi đời. Dù xuất thân từ gia đình giàu có, trung lưu hay nghèo khổ, những sai biệt vật chất đều gác ngoài cửa lớp – tất cả đều hồn nhiên bên nhau, bình đẳng dưới sự giảng dạy của Cô Thầy.
Những bạn bè ngày ấy – bây giờ đã tan tác khắp nơi. Có đứa trở thành hiệu trưởng của một ngôi trường nổi tiếng, mà nghe nói muốn gặp “bà” phải hẹn trước. Có đứa ra nước ngoài, yên phận với vai trò làm cây tầm gửi vào một người đàn ông giàu có ở bên đó. Có đứa bôn ba “bán mặt cho trời, bán lưng cho đất” trong cuộc mưu sinh hàng ngày. Cũng có đứa đã nằm xuống vì một căn bệnh hiểm nghèo. Những mảnh đời – thành đạt hay thất bại – đều đã có cùng tôi chuỗi ngày hồn nhiên, vô lo.

Tháng Năm mưa. Có những cơn mưa rào chưa kịp ướt đất đã dứt. Có những ngày mưa dầm vì ảnh hưởng bão ngoài khơi xa … nhưng đất trời vẫn nóng, vẫn ẩm. Ngày xưa, tôi thích đi dưới mưa, tận hưởng cái mát mẻ, lạ lẫm của những giọt mưa ban tặng, cảm thấy lòng thanh thản như trẻ thơ. Bây giờ, nhìn mưa tôi lại liên tưởng đến những giọt cà phê cũng thánh thót rơi trong ly, suy ngẫm về lẽ vô thường của cuộc đời.

Và nắng.
Mùa nắng tháng Năm luôn là khoảnh khắc đẹp của những giấc mơ. Mơ về quá khứ. Mơ về tương lai – nơi có một tình yêu mãi mãi cháy./
Phương Thư


Oxford University

Harvard University

Cambridge University

Stanford University

Princeton University