Tuesday, Sep 25th

Last update02:43:24 PM GMT

Chuyện Của Những Bà Mẹ

Chuyện của những bà mẹ thường không phải là chuyện trong công sở, đồng nghiệp; cũng không phải là chuyện thời trang, model này kiểu dáng nọ.

Chuyện của những bà mẹ thường là những chuyện không đầu không đuôi, có thể đột ngột bắt đầu và kéo dài hàng tiếng đồng hồ chỉ quây quanh những nhân vật chính : những đứa con của mình.

Dõi theo chuyện của mẹ, ta sẽ được nghe tiểu sử chi tiết nhất của một con người, từ lúc chào đời, biết cười, biết hóng chuyện đến khi biết bò, biết ăn, biết nói, biết đi …Biết những cơn sốt của thời mọc răng, con quấy khóc và những đêm trắng của mẹ. Biết cái thời con lẫm chẫm tập đi, suốt ngày bám lấy cái cầu thang, nằng nặc đòi leo lên leo xuống và những giọt mồ hôi ướt đầm lưng áo mẹ. Biết nỗi ám ảnh của mẹ khi con đến trường, sợ con ăn chậm sẽ bị cô giáo mắng, sợ bạn bè tinh nghịch chọc phá nhau và sợ những buổi họp bất thường sẽ làm mẹ đến đón con trễ.

Lớn thêm một chút, chuyện của mẹ bấy giờ lại đan xen những tiếng thở dài vì những ương ngạnh thời mới lớn của con. Bước chập chững vào đời, nhưng con không đi mà lại chạy – con muốn nhanh chóng khẳng định mình và mẹ, không thể bám theo con như cái thời tập đi, mẹ chỉ lặng đứng nhìn, chực chờ ôm lấy con sau những lần vấp ngã.

Người ta nói người lớn hay quên nhưng nghe những câu chuyện của những bà mẹ, hình như điều này không còn đúng nữa. Mẹ có thể kể vanh vách từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, vẻ mặt của con, nụ cười của con và nhất là những câu nói ngô nghê mà dễ thương chi lạ. Mẹ có thể kể nằm lòng từng sự kiện quan trọng trong cuộc đời con, ngày đầu tiên đến trường tiểu học, trung học rồi ngày con đậu đại học cho đến khi áo mũ xênh xang trong ngày nhận bằng tốt nghiệp. Những mẩu chuyện của mẹ, có khi được lặp đi lặp lại, kể tới kể lui đến phát chán nhưng sao mắt mẹ vẫn sáng bừng mỗi khi nhắc đến ? Những mẩu chuyện có thể chẳng còn lưu giữ trong ký ức của đứa con nhưng có hề chi đâu vì chúng đã được mẹ nhớ cả.

Chuyện của những bà mẹ không hề được ghi chép nhưng hình như bộ nhớ về những đứa con không hề bị thời gian làm mai một.

Và tôi tin rằng, những bà mẹ mà không nhớ đến lúc con mình mọc cái răng sữa đầu tiên, chưa từng thức trắng đêm lo lắng vì con sốt cao, không nhớ ngày đầu tiên đưa con đến lớp, không biết quãng thời gian nào con mình bắt đầu lớn, tập tành yêu đương … thì đó chưa phải là một bà mẹ đúng nghĩa của từ MẸ thiêng liêng./

Hoàng – Phương Ngọc

Oxford University

Harvard University

Cambridge University

Stanford University

Princeton University