Saturday, May 26th

Last update02:43:24 PM GMT

Nhà Quê

Nhà Quê sinh ra và lớn lên ở Saigon, vậy là dân thành phố chính gốc. Thế nhưng Nhà Quê vẫn thấy mình quê quá, mình như người xa lạ, ngơ ngác trước sự phát triển ồ ạt hiện tại. Nói vậy, đừng vội kết luận là tại Nhà Quê không chịu đọc sách, báo, không cập nhật thông tin. Nhà Quê ngày nào cũng dành thời gian lướt Net, đọc báo online; cũng chịu khó truy cập những Website, blog “hot” trên mạng … vậy mà đôi lúc Nhà Quê vẫn thảng thốt, không hiểu được vì sao người ta ngày nay lại sống vội vã, sống điên cuồng đến như vậy ?

 

Nhà Quê có dịp đi nhiều nơi. Đã từng chen chúc lên tầng 3 của tháp Eiffel, ngắm nhìn Paris hiền hòa, cổ kính. Đã có dịp hì hục leo Vạn Lý Trường Thành, đến Hồ Nam vụng về múa thử bài quyền nhập môn của Thiếu Lâm Tự. Nhà Quê cũng đã được xem nhiều thắng cảnh du lịch ở các quốc gia Đông Nam Á, thế nhưng vẫn thấy nao lòng khi ngắm nhìn những mái nhà lô xô, lộn xộn ở con phố nhỏ Nhà Quê đang sống. Mỗi ngày đi làm, dù đường phố tấp nập xe, vẫn ráng liếc nhìn Nhà Thờ Đức Bà – giữa lòng Saigon - tươi rói trong nắng sớm. Đi nhiều, mỗi nơi đến là một khách sạn sang trọng nhưng Nhà Quê vẫn thích nhất cái giường bề bộn những gối ôm, gối nằm, thú bông … của mình và con gái. Thích dụi mũi hít hà mùi phấn và cả mùi nồng nồng con nít, mà chẳng có cái gối khách sạn nào có được.

Nhà Quê cũng có tâm hồn văn nghệ lắm. Cũng từng là “cây” báo tường, là thành viên của đội văn nghệ lớp hồi còn đi học, và Nhà Quê cũng hiểu, mỗi người có một ý thích riêng. Người thích nhạc êm dịu, kẻ thích nhạc sôi động. Người thích vẽ tranh, nặn tượng, viết văn … và cũng có người chẳng thích gì cả. Thế nhưng, khi Nhà Quê nghe nói có bà mẹ trẻ ru con ngủ bằng cách mở cassette, cho nó nghe nhạc rock, hip-hop … thì Nhà Quê hết hồn. Tội nghiệp cho đứa bé. Nhà Quê nhớ đến những câu ru của mẹ Nhà Quê,

“Con ơi con ngủ cho ngoan

Mẹ còn bận bịu lo toan việc nhà

Cha đi gánh vác sơn hà

để cho con ngủ, đẫy đà giấc mơ

à ơi à, à ơi …”

mà buồn não nuột. Những câu ru bây giờ ngày càng hiếm khi được nghe và bọn trẻ ngày nay, đa phần đều bỉu môi hoặc cười ré, chê “sến” khi nghe một câu vọng cổ hay điệu dân ca mượt mà.

Nhà Quê có nhiều bạn bè. Có đứa giàu, có đứa nghèo. Có đứa hiền lành, chân chất cũng có đứa ma mãnh; thế nhưng bạn bè gặp nhau vẫn tay bắt mặt mừng, mày tao chi tớ. Bạn bè thương Nhà Quê suốt ngày loanh quanh với những con số, thỉnh thoảng có đám, tiệc tùng … vẫn ới Nhà Quê tham dự. Có lần con bạn gọi điện thoại, rủ Nhà Quê đi hát karaoke. Nghĩ mình cũng nên vui chơi đôi chút, Nhà Quê liền gật đầu, hỏi bạn địa điểm để “sau giờ làm, tao ghé”, liền nhận được một tràng cười dòn dã. “Trời ơi, “Hai lúa”. Đi chơi là phải từ 10g đêm mới bắt đầu.” Cha mẹ ơi, 10g đêm thì Nhà Quê đã …ngủ mất tiêu. Thế mới biết nhịp sống đã thay đổi và Nhà Quê, quả thật không thể theo kịp.

Bởi thế nên khi Nhà Quê gặp được một người “thành thị” bảo rằng, “mang tâm hồn yêu con trâu, con bò và mùi hương lúa mạ; vẫn mơ màng một ngày về để ngắm ánh trăng quê, làm vài câu thơ, bỏ quên thế sự” thì Nhà Quê cảm động hết sức. Nhà Quê chọc người thành thị là “ông già Á đông” mỗi khi nghe anh “triết lý” về ý nghĩa cuộc sống, về giá trị của đồng tiền và tính nhân bản của nó nhưng thật ra, Nhà quê biết, con người thế này, có “đốt đuốc” đi tìm cũng khó mà tìm thấy.

Cám ơn cuộc đời vì giữa xã hội bon chen hôm nay vẫn còn có một người … nhà quê – giống như Nhà Quê vậy !

Hoàng – Phương Ngọc

Oxford University

Harvard University

Cambridge University

Stanford University

Princeton University