Saturday, May 26th

Last update02:43:24 PM GMT

Bạn Đời

Người ta vẫn thường dùng rất nhiều từ hoa mỹ để nói về người hôn phối cùa mình. Ví dụ như vợ (chồng) là người đầu ấp tay gối, là người cùng chia bùi xẻ ngọt ..v.v… Nhưng cô vẫn thích định nghĩa “bạn đời” theo đúng nghĩa đen của nó – bạn đời là hai người bạn cùng đi với nhau suốt cuộc đời, hỗ trợ nhau và yêu thương nhau. Giản dị thế thôi.

Vâng. Giản dị nhưng cũng thật khó mà tìm kiếm được người “bạn” như thế. Có những cặp vợ chồng sống chung một mái nhà, có thể ăn cùng mâm ngủ cùng giường nhưng từ lâu họ đã hoàn toàn xa cách nhau về tâm hồn, vì bởi họ đã không tìm được sự cảm thông và chia sẻ với người bạn đời. Viết đến đây cô bỗng nhớ đến bà ngoại của mình. Chắc hẳn bà sẽ chép miệng, “úi chà, các cô các cậu bây giờ văn minh hiện đại, yêu với đương. Thời tôi, vợ chồng lấy nhau chỉ đến lúc dạm hỏi mới biết mặt, thế mà vẫn sống đời với nhau, chả thấy ai bỏ nhau bao giờ.” Cái thời mà bà cô nhắc đến là một giai đọan xưa của xã hội phong kiến Việt Nam. Người đàn bà chỉ loanh quanh trong nhà, chỉ biết đến việc nội trợ và hoàn toàn lệ thuộc vào người chồng. Theo cô, vợ chồng lúc đó chắc chỉ sống với nhau vì nghĩa, mà lễ nghĩa – đối với người Việt, muôn đời vẫn là khuôn mẫu, khó lòng thay đổi.

 

Một trong những việc cô cho là “cách mạng” đối với người phụ nữ chính là việc được đi học. Kiến thức chính là cánh cửa đã mở ra cho người phụ nữ những suy nghĩ mới, những tầm nhìn mới về vị trí và các mối quan hệ quanh mình. Như con chim bấy lâu bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp, người phụ nữ chập chững bay lên, ngày càng cao, ngày càng xa. Có những người vì sự nghiệp, vì cái “tôi” của bản thân đã xem nhẹ gia đình, đẩy người bạn đời của mình xuống hàng thứ yếu và dần dần, bỏ quên luôn thiên chức người vợ, người mẹ. Và cô cũng đã nghe nhiều người trong họ, sau những hào quang bao bọc là nỗi cô đơn, là sự hụt hẫng. Thế mới biết nếu chỉ có “tài” mà quên đi chữ “tình” thì quả là một thiếu sót lớn.

 

Trong toán học, những con số đều có quy luật. Tình yêu thì chẳng có quy luật nào cả. Cũng chẳng có đại lượng nào có thể đo lường được tình yêu. Người ta có thể nói với nhau ngàn lần “I love you” nhưng lại có thể dễ dàng “Good bye !” vì đủ mọi lý do.  Còn với anh, “người bạn lớn” của cô, anh có thể gọi điện cho cô chỉ để nói, “Good morning !” và nghe cô chào lại, “Good afternoon !” vì anh và cô cách nhau cả nữa vòng trái đất. Cả hai cùng cười rồi …cúp máy. Đó có phải là tình yêu hay không (?) Cô không cho là vậy mà luôn nghĩ rằng, đó là một tình cảm còn đáng quý hơn là tình yêu đôi lứa.

Tối hôm trước cô xem một cuốn film của Trung quốc, nói về một chuyện tình. Nhân vật chính là một cô gái mồ côi, sống bằng nghề buôn đồ gốm trên những chuyến xe lửa. Cô gặp và yêu một anh thủ thư. Bên anh, ngoài những giờ phút ân ái, cô còn tìm lại được sở thích từ thuở bé của mình, đó là sách. Cả hai cùng đọc chung một quyển sách, suy đoán số phận của từng nhân vật rồi  tranh cãi với nhau về sự “xếp đặt” của tác giả. Anh vừa là người tình vừa là người bạn. Nhưng ước vọng của cô là phải trở nên giàu có, bởi thế giữa một mái ấm gia đình và ước mơ, cô đã chọn điều thứ hai. Cuộc đời cô vẫn trôi theo những chuyến tàu. Mỗi nhà ga là số tiền dành dụm của cô lại tăng thêm một chút nhưng vẫn còn rất khiêm tốn so với kỳ vọng. Thế rồi cơ hội đến với cô. Một người đàn ông giàu có hứa cho cô một xưởng làm đồ gốm – đúng như ước mơ của cô – đổi lại là cô sẽ phải sống với ông ấy, như một người tình bé nhỏ. Vào cái đêm cô đến nhà ông ta, lúc cô nhắm mắt, chờ đợi nụ hôn của người đàn ông, cô đã vùng bỏ chạy. Suốt đêm đó, bằng mọi phương tiện, cô tìm đến người yêu để nói với anh rằng, “em có thể từ bỏ tất cả nhưng không thể từ bỏ anh.”

 

Thế đấy, bạn ơi. Hãy đặt cho mình câu hỏi, “Cuộc sống của mình sẽ ra sao nếu không có người ấy ?” Và câu trả lời từ trái tim sẽ mách bảo cho bạn biết cần phải làm gì cho cuộc sống của chính bạn.

Hoàng – Phương Ngọc

Oxford University

Harvard University

Cambridge University

Stanford University

Princeton University